Pages

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2014

Ngậm ngùi nữ công nhân xa xứ | Thời sự | GD&TĐ

Chị Hà cho biết, công ty chị đẵn là nữ. Chị chơi thân với một nhóm bảy người mà theo chị “Một đứa chưa lấy chồng, năm đứa bỏ chồng, và một đứa chồng sắp bỏ”. Mỗi người một quê nhưng đều lên đây làm lụng để kiếm tiền gửi về nuôi con. 

“Nhiều lúc đi làm về nhớ con chỉ biết ôm mặt ngồi khóc rồi mấy đứa lại dỗ dành nạm làm lụng gửi tiền về cho con ăn học để sau này không phải khổ giống mẹ nó nữa”.

Chúng tôi gặp chị Hà vào ngày mà chị gọi là “sướng nhất đời công nhân”. Đó là ngày chị được lãnh lương. Cầm gần 4 triệu đồng bạc lương mới lãnh còn “nóng hổi” trên tay với bao nỗi lo nhưng gặp ngày người bạn cùng phòng chuẩn bị về quê nên cả phòng mở tiệc chia tay. 

Chị rủ “đi cho biết công nhân ăn chơi thế nào”. Một nhóm bảy nữ công nhân rủ nhau vào quán karaoke giá 25 nghìn đồng/giờ. Trước khi đi, chị chạy ra chợ gần đó mua ít trái cây, hũ muối tiêu kèm vài ổ bánh mì không. Chị Hà giảng giải: “Vào quán hát mà gọi mấy cái này đắt gấp mấy lần mua ngoài chợ”.

Cầm ổ bánh mì chấm tí muối tiêu ăn điểm tâm sau một ngày làm việc, chị Hà cho biết: “Chia tay đứa bạn cùng phòng mà không biết đi đâu chơi nên cả nhóm lại rủ nhau vào quán karaoke hát hò một lúc rồi về”. Nói là tiệc nhưng chỉ có ít trái cây, vài ổ bánh mì mua ngoài chợ.

Cả nhóm đang vui vẻ thì một người cất giọng hát bài Nhật ký của mẹ, khi nghe đến câu “Này con yêu ơi, con biết không, mẹ yêu con, yêu con nhất đời” thì những người khác nhìn nhau sập sùi vì nhớ con. 

Người đưa tay lau vội giọt nước mắt lăn trên má, người ráng nuốt ngược giọt lệ vào trong rồi như thường thể kềm chế, họ òa lên thành tiếng. Những người phụ nữ này một mình nuôi con, chắt chiu từng đồng lẻ, không dám tiêu xài mua sắm cho bản thân. 

Cuộc vui chia tay người bạn hôm ấy tốn mỗi người gần một trăm nghìn mà họ cảm thấy xót bởi số tiền đó bằng cả tuần ăn uống. “Hai tháng nữa hãy đi karaoke nha, hôm nay tốn mất chín chục rồi”.

10 năm sống xa chồng con

Đêm đầu tháng Bảy, khi mọi người chìm vào giấc ngủ thì chị Loan (32 tuổi, quê huyện Triệu Sơn, Thanh Hóa , công nhân một công ty may) mới rời KCN Bình Đường (thị xã Dĩ An,Bình Dương) trở về phòng trọ trong mệt lả, khuân mặt hốc hác. 

Bước vội qua những đoạn tối đen dưới gầm cầu vượt vào dãy phòng trọ lụp xụp, tồi tàn. Lúc này đã gần 11 giờ đêm, lối vào khu trọ chỉ vừa đủ cho một chiếc xe máy chạy đã tắt điện tối mịt. Về đến nhà thì ba người bạn ở cùng đã ngủ. Tắm qua quýt, bật bếp ga nấu vội tô mì gói dằn bụng cho dễ ngủ rồi 5 giờ sáng lại lục đục thức dậy chuẩn bị cho một ngày mới cũng như thế.

Vào Bình Dương làm công nhân hơn 10 năm và cũng chừng ấy năm chị sống trong sự thiếu thốn tình cảm gia đình. Cường độ công việc cao, tinh thần luôn găng tay và cánh cửa giao dịch với bên ngoài gần như bị khép lại. Đó cũng là thời gian chị dần đánh mất đi hạnh phúc gia đình với hai đứa con khi chị rời quê chúng còn bé tí, nay đã học lớp 8.

Chị cho biết, ở quê hai vợ chồng với hai đứa con có vài sào ruộng nhưng đất kém màu và liên tục bị hạn hán lũ lụt nên có khi cả mùa làm chỉ được vài tạ lúa không đủ sống trong vài tháng. 

Không còn đường nào khác, chị đành xa gia đình vào Bình Dương làm mướn nhân. Hằng ngày thức dậy lúc tờ mờ đi làm đến khi đèn đường sắp tắt mới về phòng. 

Mỗi khi về đến nhà chị chỉ muốn không nghĩ suy gì và lăn ra nền nhà ngủ. Nhiều lúc muốn gọi điện thoại chuyện trò với con nhưng đã quá khuya. 

“Mình đi làm khi mờ đất, lúc đó ở nhà chồng con đang ngủ, khi về thì chồng con cũng đã ngủ hết rồi. Nhớ con, thèm được nghe gọi tiếng mẹ nhưng cũng không được. Mỗi lần gọi điện vào thì chồng trách móc không quan hoài đến gia đình”.

Chồng một nơi, vợ một nẻo suốt thời gian dài, hoạ chăng chỉ gặp nhau vào ba ngày tết khiến tình cảm vợ chồng chị dần dần vỡ lẽ. “Hai năm nay gần như chơi có một cuộc điện thoại nào giữa hai vợ chồng. Mỗi lần về quê lại nghe láng giềng nói này nói nọ mình cũng chán chỉ muốn ly dị nhưng lại thương hai đứa con nên cố níu giữ”.

Mệt mỏi vì công việc, chán nản vì hạnh phúc gia đình rạn nứt, chị muốn tìm một nơi nào đó để ngơi nghỉ, xua đi những nhọc mệt cũng như toan lo trong đầu nhưng không có. 

“Làm ngày làm đêm cả tuần có ngày chủ nhật rảnh muốn đi đâu đó cho khuây khỏa nhưng tìm không ra. Biết đi đâu khi tiền không, xe không, công ty thì không có chương trình gì cuối tuần nên đành ở nhà ngủ. Với lại mỏi mệt cả tuần rồi được ngày chủ nhật nghỉ cũng chỉ muốn ngủ để bù sức thôi”.

Tủi phận công nhân

Chị Ngân (26 tuổi, quê huyện Tiền Hải, tỉnh yên bình) là con thứ ba trong một gia đình nông dân có sáu anh em. Học hết lớp 9, hoàn cảnh khó khăn nên Ngân ở nhà giúp gia đình làm nông một thời kì rồi vào TPHCM làm mướn nhân, trong KCN Linh Xuân. 

Mức lương không đủ sống, chị phải xin làm tăng ca thêm mỗi ngày 3 - 4 tiếng mới mong đủ tiền tiêu pha và gửi về quê phụ giúp gia đình nuôi đứa em út ăn học. Vì thế, một ngày chị làm việc 15 tiếng, 7 ngày trong tuần và 30 ngày trong tháng không có một ngày nghỉ.

“Làm ngày làm đêm cả tuần có ngày Chủ nhật rảnh muốn đi đâu đó cho khuây khỏa nhưng tìm không ra. Biết đi đâu khi tiền không, xe không, công ty thì không có chương trình gì cuối tuần nên đành ở nhà ngủ" - Chị Loan tâm tình

Nỗi nhớ nhà, thiếu tình thương, áp lực công việc lúc nào cũng căng như dây đàn khiến chị ao ước có một bờ vai để chia sẻ nhưng thời kì của chị không có để đi giao lưu, kết giao. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

 

Liên hệ

Dịch vụ chúng tôi

Đối tác lớn